July 6, 2026

ĐỂ NÓ ĐI QUA – CON ĐƯỜNG CỦA PHÓ THÁC (12)

  ĐỂ NÓ ĐI QUA – CON ĐƯỜNG CỦA PHÓ THÁC

 David Hawkins

Phạm Nguyên Trường dịch 

CHƯƠNG 11

 

CHẤP NHẬN

 

    Trong trạng thái chấp nhận, chúng ta tận hưởng trải nghiệm của sự hài hòa. Chúng ta cảm thấy như thể mọi việc đang diễn ra suôn sẻ. Chúng ta cảm thấy an toàn. Chúng ta có thể phục vụ người khác mà không cảm thấy phải hy sinh chính mình. Có cảm thọ: “Tôi ổn”, “Bạn ổn”, và “Mọi thứ đều ổn”. Đó là cảm thọ thuộc về, kết nối, trọn vẹn, yêu thương, thấu hiểu, và cảm thọ được rằng người khác hiểu mình. Đó là cảm thọ quan tâm, ấm áp và tự trọng. Nhờ sự an toàn của trạng thái này, chúng ta có thể cho phép mình được là người mềm mỏng, dịu dàng và tự nhiên. Có niềm vui, và chúng ta cảm thấy “hòa hợp” và thư giãn. Có cảm thọ rằng chỉ cần là chính mình cũng đã ổn rồi. 

Mọi thứ đều hoàn hảo như chúng vốn là.

Trong trạng thái chấp nhận, có cảm thọ rằng không cần phải thay đổi bất cứ chuyện gì. Mọi thứ đều hoàn hảo và đẹp đẽ như chúng vốn là. Thế giới là để tận hưởng. Có tâm từ bi đối với người khác và đối với tất cả mọi sinh linh. Trong trạng thái này, chúng ta tự động nuôi dưỡng và hỗ trợ người khác mà không hề có cảm thọ hy sinh. Do cảm thấy an toàn và cảm thọ sung túc ở bên trong, chúng ta trở thành hào phóng và dễ dàng ban tặng, mà không mong được đền đáp hay ghi chép lại, chẳng hạn như: “Đây là những việc tôi đang làm cho bạn.” Khi ở trong trạng thái chấp nhận, chúng ta yêu thương bạn bè thay vì chỉ trích, và chúng ta sẵn sàng yêu thương họ mặc dù họ có những hạn chế - chúng ta sẵn sàng bỏ qua những hạn chế như thế.

Từ không gian này chúng ta thấy mỗi người thực sự đang làm hết sức mình với khả năng mà họ có trong lúc này. Chúng ta thấy rằng toàn bộ sự sống đang tiến hóa hướng tới sự hoàn hảo của nó, và chúng ta đang hòa hợp với các quy luật của vũ trụ và tâm thức.

Trong trạng thái này, chúng ta thực sự bắt đầu hiểu được tình yêu. Ở tầng chấp nhận, tình yêu được trải nghiệm như một trạng thái ổn định, trạng thái vĩnh viễn của mối quan hệ. Chúng ta nhìn thấy cội nguồn của tình yêu bên trong chính mình, nó tỏa ra từ bản chất của chính chúng ta và vươn ra bên ngoài để bao trọn cả những người khác. Ngược lại, trong trạng thái ham muốn, chúng ta nói về “đang yêu”, coi nó như là cội nguồn của hạnh phúc và tình yêu được cho là nằm ngoài chính mình. Khi ở tầng năng lượng thấp hơn của ham muốn, chúng ta tìm kiếm để được yêu. Dường như đó là cái mà chúng ta “nhận được”. Tuy nhiên, ở tầng chấp nhận, tình yêu của chúng ta tỏa ra một cách tự nhiên từ bản chất của chính mình, vì nhiều rào cản đối với nhận thức về tình yêu đã được buông bỏ.

Chúng ta khám phá được rằng yêu thương là bản chất bên trong của chúng ta và khi các rào cản được loại bỏ thì nó sẽ xuất hiện một cách tự phát và tự động. Đây là điều mà các đạo sư vĩ đại muốn nói về bản chất bên trong đích thực của chúng ta, Đại Ngã đích thực của chúng ta. Mục tiêu của Đại Ngã bên trong là vượt lên trên bản ngã - tổng hợp của tất cả những cảm thọ, chương trình và suy nghĩ tiêu cực của chúng ta - để chúng ta có thể trải nghiệm bản chất bên trong của chính mình.

Có nhiều con đường dẫn chúng ta đến trạng thái chấp nhận, và đây là cánh cổng dẫn đến những trạng thái cao hơn, được mô tả là các tầng tâm thức của yêu thương và an bình. Đối với nhiều người đã từng thực hành buông bỏ trong một thời gian dài, mục tiêu tối thượng này dần dần vượt lên trên tất cả những mục tiêu khác. Sống trong trạng thái yêu thương vô điều kiện và bình an vĩnh viễn trở thành mục tiêu nội tâm, quan trọng hơn bất kỳ thành tựu nào khác trên thế gian này. 

Chấp nhận mình và người khác

Ở tầng chấp nhận, do có thay đổi lớn trong cách nhìn nhận những người khác, chúng ta nhận ra sự ngây thơ bên trong, đằng sau những cuộc đấu tranh điên cuồng, đầy sợ hãi làm cho nó bị khuất lấp đi trong chính chúng ta và trong những người hàng xóm, bạn bè và gia đình. Các đạo sư vĩ đại nói rằng những tiêu cực mà chúng ta thấy ở một người hoặc trong xã hội thực sự là do sự mù quáng, vô minh và vô thức mà ra. Sự ngây thơ bên trong này, một khi đã nhận ra ở người khác, thì cũng được nhận ra ở chính mình. Tất cả những việc chúng ta đã làm là vì lúc đó chúng ta không biết cách làm nào khác tốt hơn. Nếu chúng ta biết cách làm tốt hơn vào lúc đó, thì chúng ta đã làm theo cách đó rồi. Chúng ta nói: “Lúc đó dường như đấy là ý kiến hay”. Chúng ta thấy sự mù quáng như thế ở những người khác, và chúng ta có thể bỏ qua những khiếm khuyết trong tính cách của họ và nhìn thấy đứa trẻ ngây thơ ở bên trong con người họ.

Một khi đã thấy sự ngây thơ của mình, thì chúng ta sẽ đồng cảm với người khác và không còn cảm thọ cô đơn và căng thẳng nữa. Chúng ta có thể nhìn thấy sự ngây thơ thậm chí đằng sau những hành vi hấp tấp và dường như là khủng khiếp nhất. Chúng ta nhìn vào bên trong một người và nhận thấy một con thú đầy sợ hãi, không biết cách làm nào tốt hơn. Chúng ta nhận thức được rằng, nếu bị dồn vào chân tường, chắc chắn nó sẽ tấn công và cắn chúng ta. Nó chỉ không nhận ra rằng ý định của chúng ta là an bình, và vì vậy nó vùng vẫy một cách điên cuồng.

Ở trạng thái chấp nhận, chúng ta có thể tha thứ cho quá khứ của chính mình, cũng như của người khác, và chữa lành những oán hận trong quá khứ. Chúng ta cũng có thể nhìn thấy món quà tiềm ẩn trong những sự kiện trong quá khứ mà chúng ta từng oán hận—trong đó có ý nghĩa nghiệp quả có thể có của những sự kiện này. Từ tầng này, chúng ta có thể tạo được bối cảnh khác để nhìn nhận quá khứ và từ đó chữa lành nó. Ở bước cuối cùng của tầng chấp nhận, chúng ta cảm thấy an tâm khi nghĩ về tương lai và có thể chuyển sang các tầng của yêu thương và an bình. Lý trí và logic trở thành công cụ để hiện thực hóa tiềm năng.

Một đặc điểm khác của tầng chấp nhận là chúng ta không còn quan tâm đến phán xét mang tính đạo đức, với “tốt” và “xấu” nữa. Chỉ đơn giản là cái gì hiệu quả và cái gì không hiệu quả. Dễ dàng nhận ra cái gì mang tính phá hoại và cái gì là tối ưu, mà không cần phán xét bất cứ cái gì là “xấu”. Chúng ta loại bỏ được mặc cảm tội lỗi, đi kèm với phán xét người khác và chính mình. Khi đó, chúng ta mới hiểu được ý nghĩa của câu: “Đừng xét đoán, kẻo chính mình cũng bị xét đoán”.

Ở tầng chấp nhận, ta để cho kẻ gieo rắc mặc cảm tội lỗi bên trong đi qua: đấy là kẻ luôn tìm ra lỗi ngay cả với những bản năng cơ bản nhất của chúng ta. Ta có thể tận hưởng thân thể này mà không cần khinh ghét nó theo lối đạo đức giả hay tự thỏa mãn mang tính cưỡng bách. Ta chấp nhận rằng người khác có hiểu biết về cuộc đời và quan điểm đạo đức theo cách riêng của họ, có lý đối với họ, ngay cả khi niềm tin và hành vi của họ khác hẳn chúng ta. Khi nhìn thấy sự ngây thơ trong mỗi người, ta có thể thực sự “yêu thương người lân cận như chính mình”. Theo đó, việc buông bỏ đã cho phép ta chạm tới một mục tiêu cao cả mà chẳng cần đến một nỗ lực hữu thức nào.

Tầng chấp nhận có đặc điểm là tinh thần vị tha và phụng sự. Đấy là do đã buông bỏ những cảm xúc tiêu cực tạo thành tự ngã nhỏ bé, không còn đồng nhất mình với tự ngã nữa. Thay vào đó, là sự hài hòa và bình an nội tâm được trải nghiệm như là bản chất của Đại Ngã cao cả hơn của chúng ta. Vì những chương trình tiêu cực đã bị loại bỏ, cho nên sáng tạo, cảm hứng và trực giác sẽ gia tăng.

Chúng ta cảm thấy chắc chắn là nhu cầu cá nhân của mình sẽ được đáp ứng; do đó, có sự thay đổi trong quan hệ giữa người với người: tập trung vào phúc lợi và hạnh phúc của người khác. Nó diễn ra thuận lợi bởi thực tế là, ở tầng này, chúng ta không còn cảm thấy thiếu thốn, cho không nên cần phải phụ thuộc vào người khác, chúng ta không cảm thấy mình cần phải “nhận” cái gì từ người khác nữa. Trong quan hệ của chấp nhận đầy yêu thương, chúng ta không còn coi trọng và bỏ qua những khiếm khuyết nhỏ nhặt của người khác.

Ở tầng chấp nhận, lo lắng về “làm” giảm đi, chúng ta ngày càng tập trung vào phẩm chất của chính hiện hữu, và quá trình hoàn thiện khả năng của chúng ta trong việc quan tâm và yêu thương những người khác. Mặc dù những cảm thọ tiêu cực vẫn có thể xuất hiện, nhưng ngày càng ít đi và xử lý cũng dễ dàng hơn. Nhìn chung, mọi việc lúc này trở thành dễ dàng, và hầu như không cần để ý tới các hoạt động hàng ngày nữa, vì chúng diễn ra một cách khá thuận lợi. 

Trách nhiệm cá nhân 

Dấu hiệu đặc trưng của trạng thái này là chịu trách nhiệm về tâm thức của chính mình. Quan tâm đến thiền định và các phương pháp chiêm nghiệm nội tâm khác nhau diễn ra thường xuyên hơn. Các vấn đề tâm linh và đạo đức trở thành quan trọng. Ví dụ, chúng ta có thể tham dự các khóa tu, đấy là nói nếu chúng ta là người theo tôn giáo, hoặc chúng ta có thể tham gia vào các hoạt động tâm linh hay hoạt động nhân đạo nếu chúng ta hướng tới những lĩnh vực đó.

Thế giới được coi là hài hòa, và bất kỳ thay đổi nào ở bên ngoài đều được nhận ra là sự phản chiếu ra thế giới những xung đột nội tâm của chính chúng ta. Ở tầng này, chúng ta nhận thức được rằng tất cả những cảm thọ tiêu cực đều là vấn đề của chính mình, chúng ta không còn tìm kiếm giải pháp bên ngoài mình nữa.

Người ở tầng này có thái độ nghiêm túc đối với quá trình phát triển tâm thức và nhận thức về chính mình, và tập trung vào việc trau dồi phẩm chất của chính tâm thức. Ở tầng này, chúng ta có thể bắt đầu quan tâm đến triết học, nghiên cứu khoa học và các tác phẩm kinh điển về tâm linh, tức là những tác phẩm khám phá tiềm năng cao nhất của tâm trí và linh hồn. Con người mà chúng ta đang trở thành, chứ không phải của cải chúng ta có hoặc việc chúng ta làm, ngày càng trở thành quan trong hơn. Ở tầng này, chúng ta chấp nhận thách thức trong việc hoàn thành tiềm năng nội tại lớn nhất của mình và nuôi dưỡng tiềm năng và ước mơ của những người khác.

Ở tầng này, nếu kiểm tra cơ bắp, chúng ta sẽ có phản ứng mạnh; chúng ta tương đối miễn nhiễm với những ảnh hưởng tiêu cực, chẳng hạn như ánh sáng huỳnh quang, vải tổng hợp hoặc đường hoá học. Chúng ta cam kết mạnh mẽ trong việc giữ gìn sức khỏe, và việc hoàn thiện chính mình trong mọi lĩnh vực. Các vấn đề sức khỏe thường được coi là vấn đề trong lĩnh vực tâm lý, cảm xúc hoặc tâm trí, và chúng ta tìm kiếm các nguồn lực và tìm được, giúp giải quyết các vấn đề ở tất cả các lĩnh vực này. Giờ đây, chúng ta tìm đươc sức mạnh tự chữa lành.

Ở tầng chấp nhận, chúng ta được tự do sống sống trọn vẹn trong hiện tại. Khi chúng ta chấp nhận bản chất thực sự của chính mình và quy luật của vũ trụ như được phản ánh trong thế giới của chúng ta, thì sẽ không còn hối tiếc về quá khứ, cũng không còn sợ hãi về tương lai nữa. Khi quá khứ đã được chữa lành thì cũng không còn sợ hãi về tương lai nữa. Đấy là do trong trạng thái tâm thức hướng về bản ngã, bản ngã có xu hướng phóng chiếu quá khứ lên tương lai, và nếu quá khứ được coi là tiêu cực thì nó sẽ trở thành đáng sợ khi được phóng chiếu lên tương lai mà người tưởng tượng ra. Buông bỏ những năng lượng tiêu cực như mặc cảm tội lỗi, sợ hãi, tức giận và kiêu ngạo là giảm bớt gánh nặng của quá khứ và xua tan những đám mây u ám của tương lai. Chúng ta đứng trước ngày hôm nay với thái độ lạc quan và biết ơn vì đang sống. Chúng ta thấy rằng quá khứ đã đi qua, ngày mai còn chưa tới, chúng ta chỉ có ngày hôm nay mà thôi.

Tóm lại, tầng tâm thức chấp nhận là tầng mà tất cả chúng ta đều khao khát muốn vươn lên, vì nó tạo điều kiện để chúng ta tìm thấy tự do khỏi hầu hết các vấn đề của cuộc đời và trải nghiệm viên mãn và hạnh phúc.

 

 


No comments:

Post a Comment