Phạm Nguyên Trường Phạm Nguyên Trường Author
Title: Lời cuối cùng trước tòa của Aleksey Anatolyevich Navalny
Author: Phạm Nguyên Trường
Rating 5 of 5 Des:
Tôi kêu gọi sống không dối trá Phạm Nguyên Trường dịch Lời người dịch: Tôi đã định viết một đoạn, khoảng 1 trang, để nói về Aleksey ...

Tôi kêu gọi sống không dối trá
Phạm Nguyên Trường dịch
Lời người dịch: Tôi đã định viết một đoạn, khoảng 1 trang, để nói về Aleksey Navalny và những việc anh đã làm, cùng những phiên tòa mà anh đã trải qua, nhưng sau khi dịch xong bài này thì tôi thấy không cần thiết nữa. Navalny là ai và anh đã làm những việc gì không phải là điều quá quan trọng bởi vì những việc anh làm khá gần gũi với chúng ta và trong thâm tâm mỗi người chúng ta có lẽ đều có thể mường tượng được. Điều quan trọng chính là những lời anh nói ở phiên tòa này và thế là đủ.

Một người không làm việc gì phi pháp và tội phạm có thể nói lời cuối cùng bao nhiêu lần trong suốt cuộc đời? Không lần nào. Còn nếu không may thì cũng chỉ một lần là cùng. Thế mà trong một năm rưỡi qua, có thể là hai năm, tính cả những vụ phúc thẩm thì đây là lời nói cuối cùng thứ sáu, thứ bảy mà cũng có thể là thứ mười của tôi.


Câu này: “Bị cáo Navalny, anh được nói lời cuối cùng”, tôi đã nghe nhiều lần rồi. Có cảm giác là đối với các vị thì lời cuối cùng của tôi, của một người nào đó, của tất cả mọi người, cũng là những ngày cuối cùng vậy. Lúc nào người ta cũng đòi chúng ta nói lời cuối cùng. 

Tôi xin nói, nhưng nói chung, tôi thấy rằng những ngày cuối cùng sẽ không tới. Và quan trọng nhất là chuyện đó làm tôi tin rằng nếu tôi chụp ảnh tất cả các quý vị ở đây, chụp ba người, tốt hơn hết là chụp tất cả, cả đại diện của cái được gọi là bên bị hại. Đấy là những người mà tôi tiếp xúc trong thời gian gần đây.  

Những người đang nhìn xuống bàn. Các vị có hiểu không? Bao giờ các vị cũng nhìn xuống bàn. Tôi nói với tất cả các vị, còn các vị thì bao giờ cũng nhìn xuống bàn, tất cả các vị. Các vị chẳng có gì để nói. Câu nói thịnh hành nhất – tất cả các vị đều biết chính xác cái câu đó. Các nhân viên điều tra, các công tố viên, nhân viên cục thi hành án liên bang, nói chung là tất cả, cả các quan tòa dân sự lẫn tòa hình sự, đều hay nói nhất câu đó. “Aleksey Navalny, chả lẽ ông không hiểu à”.

Tôi hiểu hết. Nhưng tôi không hiểu một điều – tại sao các vị lúc nào cũng nhìn xuống bàn như thế? Tôi không có bất kì ảo tưởng nào hết. Tôi hiểu rất rõ rằng chẳng có người nào trong số các quý vị sẽ đứng bật dậy, sẽ hất văng cái bàn đi và nói: “Tôi chán ngấy rồi! Tôi đi đây!” Đại diện hãng Yves Rocher cũng sẽ không đứng dậy và sẽ không nói: “Bằng những lời lẽ hùng biện của mình, ông Navalny đã thuyết phục được chúng tôi!”

Người ta khác. Ý thức của con người làm giảm đi cảm giác tội lỗi. Nếu không, người ta sẽ thường xuyên nhảy dựng lên như cá heo. Không thể chỉ đi ngang qua, đi đến và thường xuyên suy nghĩ. Đi về  nhà và nói với con, với chồng: “Biết không, hôm nay tôi đã tham gia vào việc, chúng tôi đã bỏ tù một người rõ ràng là vô tội. Bây giờ tôi đang đau khổ và sẽ suốt đời đau khổ”.

Người ta không làm như thế, người ta khác. Hoặc là họ sẽ nói: “Aleksey Navalny, ông hiểu hết mà” hay là họ sẽ nói: “Không có lửa thì làm sao có khói”, hay là: “Tốt nhất là đừng động vào Putin”, họ trích dẫn lời của đại diện Công tố. “Nếu ông ta không lôi kéo sự chú ý vào mình, nếu ông ta không vung chân múa tay và không cản trở người đi đường thì chắc là mọi thứ sẽ qua”.

Nhưng đối với tôi, quan trọng nhất là nói với nhóm người trong phòng này hay với những người sẽ xem hay sẽ đọc lời nói cuối cùng của tôi là việc khá vô ích. Nhưng, những người đang nhìn xuống bàn kia  - nói chung, đây là chiến trường giữa những kẻ lừa đảo, những kẻ đã chiếm được chính quyền và những con người bình thường, những người người muốn thay đổi chính quyền đó.

Còn chúng tôi thì chiến đấu vì những người nhìn xuống bàn. Những người chỉ nhún vai chứ không làm gì hết. Trong điều kiện khi mà có thể không làm một việc đểu giả nào đó thì họ lại làm. Có một câu trích nổi tiếng – bây giờ mọi người đều thích trích dẫn một ai đó, có một cuốn sách nổi tiếng, Giết con rồng – tất cả mọi người đều học những điều tồi tệ, nhưng mày, thằng súc sinh kia, tại sao mày lại là thằng học trò xếp thứ nhất?
Số người nhìn xuống bàn, những người đơn giản là buộc phải làm chuyện đểu giả hay - thậm chí thường xuyên hơn - khi không ai buộc họ phải làm chuyện đểu giả này, họ vẫn đơn giản là nhìn xuống bàn, họ quay đi và tìm cách lờ đi những chuyện đang diễn ra. Và trận chiến đấu của chúng tôi là vì những người nhìn xuống bàn để nói với các vị một lần nữa, để các vị không nhìn xuống và chính các vị công nhận: tất cả, đáng tiếc là, trong đất nước xinh đẹp của chúng ta, tất cả những việc xảy đều là do dối trá mà ra.

Tôi đứng ở đây và sẵn sàng đứng bao nhiêu lần cũng được, để chứng minh cho tất cả rằng tôi sẽ không chấp nhận sự dối trá này và tôi sẽ không chấp nhận nó. Dối trá tất, dối trá từ đầu đến cuối, theo đúng nghĩa đen của từ này, các vị có hiểu không?

Người ta nói với tôi nói rằng lợi ích của Nga ở Turkmenistan – không có, nhưng lợi ích của Nga ở Ukraine – cần khởi chiến ngay. Người ta nói với tôi ở Chechnya không ai bắt nạt người Nga. Người ta nói với tôi làm gì có chuyện đó. Người ta nói với tôi rằng ở Gazprom không có người ăn cắp. Tôi mang đến tài liệu nói rằng các quan chức cụ thể đó có tài sản không kê khai, có những công ty riêng. Người ta nói với tôi không có.

Tôi nói rằng chúng tôi đã sẵn sàng tham gia bầu cử và sẽ thắng các vị trong cuộc bầu cử. Chúng tôi đăng ký đảng, chúng tôi làm nhiều việc khác nữa. Người ta nói với tôi: “Tất cả đều nhảm nhí. Chúng tôi thắng trong cuộc bầu cử, các vị không tham gia bầu cử, không phải vì chúng tôi không cho mà vì giấy tờ của các vị không hợp lệ”

Tất cả hình thành trên sự dối trá. Dối trá từng giây từng phút, các vị có hiểu không? Và người nào trong chúng ta càng mang tới bằng chứng thuyết phục hơn thì càng đụng phải dối trá lớn hơn. Và dối trá đơn giản là đã trở thành cơ chế hoạt động của nhà nước. Nó đã trở thành bản chất của quyền lực nhà nước.

Chúng tôi xem những buổi đăng đàn của những người đứng đầu nhà nước – dối trá từ đầu đến cuối.  Hôm qua Putin đăng đàn: “Chúng tôi không có cung điện”. Vâng, chúng tôi chụp ảnh mỗi tháng ba cung điện, chúng tôi đưa ra. “Chúng tôi không có cung điện. Chúng tôi không có đầu sỏ chính trị, sống bám vào vào nhà nước”. Tài liệu đây, xin vui lòng xem, người lãnh đạo ngành Đường sắt Nga đã đưa một nửa công ty quốc doanh sang những công ty ở Cyprus và Panama như thế nào.

Tại sao lại chấp nhận chuyện dối trá đó? Tại sao lại nhìn xuống bàn? Xin lỗi là tôi lôi kéo các vị vào triết lí nào đó, nhưng cuộc đời quá ngắn, đừng nhìn xuống bàn. Nói chung, cuộc sống là gì? Chưa kịp nhìn lại – Thế mà tôi đã gần bốn mươi rồi. Chưa kịp nhìn lại, là đã có cháu rồi. Sau đó thì tất cả chúng ta sẽ không có thời gian để nhìn lại và chúng ta đang nằm trên giường, còn xung quanh chúng ta là những người thân, họ nghĩ: “Chết mau đi để còn có chỗ cho con cháu ở”.

Một lúc nào đó chúng ta sẽ hiểu rằng những việc chúng ta làm để đến nỗi chúng ta phải nhìn xuống bàn và im lặng sẽ hoàn toàn chẳng có ý nghĩa gì.

Chỉ có những khoảnh khắc, chỉ có những giây phút, khi chúng ta làm một cái gì đó đúng đắn, khi chúng ta không cần phải nhìn xuống bàn, khi chúng ta có thể đơn giản là nhìn thẳng vào mắt nhau, chỉ cần ngước mắt lên. Đấy là điều có ý nghĩa, tất cả những thứ khác đều vô nghĩa.

Vì vậy, đối với tôi, tôi không dấu, đây là tình huống đầy đau khổ. Và xảo quyệt, cách mà Kremlin đã chọn để đấu tranh với tôi, khi họ không chỉ tìm cách bỏ tù tôi mà còn lôi kéo những người vô tội vào chuyện này. Những người sĩ quan với năm đứa con. Và tôi phải nhìn vào mắt vợ anh ta. Họ đã bỏ tù nhiều người vô tội quanh vụ án Bolotnaya, chỉ là để dọa tôi. Bây giờ đến lượt em trai tôi, các vị biết, em tôi cũng có vợ, hai con, và tôi phải nói với cha mẹ thế nào đó. Tất cả gia đình đều hiểu, đều ủng hộ tôi, tôi rất cám ơn họ.

Hãy nói với tất cả bọn họ: đúng, họ đang xích tôi bằng cách đó. Họ đang chở cả đoàn tàu những người vô tội đi cùng với tôi. Nhưng - có thể tôi sẽ nói một tin xấu - thậm chí việc bắt con tin cũng không thể ngăn cản được tôi. Bởi vì mọi thứ trong cuộc đời sẽ chẳng có ý nghĩa gì nếu ta tiếp tục sữ dối trá vô tận, nếu ta chấp nhận mọi thứ.

Không chấp nhận cái hệ thống được dựng lên trên đất nước ta hiện nay, bởi vì hệ thống này nhằm mục đích cướp bóc tất cả  những người đang ở trong căn phòng này.

Ở nước ta mọi thứ đều được sắp xếp như thể chính quyền quân sự, theo đúng nghĩa của từ này, đang cai trị vậy. Hai mươi người, những người trở thành tỷ phú, đã nắm được tất cả mọi thứ - từ những đơn hàng của nhà nước đến việc bán dầu thô. Có một ngàn người đang được chính quyền quân sự cho ăn. Không hơn một ngàn người. Có mấy phần trăm dân số tích cực hoạt động không thích chuyện này. Và có hàng triệu người nhìn xuống bàn. Tôi sẽ không ngừng đấu tranh với chính quyền quân sự này. Tôi sẽ tiếp tục vận động, khuấy động – gọi thế nào cũng được - những người nhìn xuống bàn, trong đó có các vị.

Các vị biết đấy, tôi không hối tiếc là đã kêu gọi mọi người tham gia vào hoạt động không được nhà nước cho phép. Hành động này diễn ra ở quảng trường Lubyanka, mọi thứ bắt đầu từ đây, hành động này, nói thẳng là đã không thành công. Không lúc nào tôi cảm hấy hối tiếc là đã có hành động như thế. Không lúc nào tôi cảm thấy hối tiếc là đã đấu tranh chống tham nhũng, đã tiến hành những cuộc điều tra, vân vân.

Cách đây mấy năm, khi chúng tôi đang thảo luận thảo luận về vấn đề của Gazprom và ngân hàng ВТБ, luật sư Kobzev đã nói với tôi một câu mà tôi nhớ mãi: “Aleksey, họ sẽ bỏ tù anh thôi. Sớm muộn gì thì họ cũng bỏ tù anh thôi”.

Dễ hiểu ý thức của con người làm giảm chuyện đó đi, không thể sống mãi với ý nghĩ: “Ôi, người ta sẽ bỏ tù ta”. Ý nghĩ này sẽ bị đẩy ra khỏi đầu, nhưng, tôi nhận thức rõ được chuyện này. Tôi có thể nói rằng tôi không hối tiếc bất cứ hành động nào của mình. Trong tương lai tôi sẽ tiếp tục kêu gọi người dân tham gia vào các hoạt động tập thể, trong đó có việc thực hiện quyền tự do hội họp. Tôi cho rằng mọi người có quyền nổi loạn chống lại chính quyền bất công và tham nhũng, chống lại chính quyền quân sự, chống lại cái đã thâu tóm hết, đã đưa ra khỏi đất nước hàng nghìn tỷ USD thu được từ bán dầu và khí đốt. Còn chúng ta nhận được cái gì? Không nhận được gì hết.

Trong phần này, tôi xin nhắc lại những điều tôi đã nói trong lời cuối cùng của vụ Kirovles. Chúng ta để cho họ, chính chúng ta, khi nhìn xuống bàn, đã để cho họ cướp bóc chúng ta; chúng ta cho phép mang những món tiền mà họ đánh cắp được sangchâu Âu, chúng ta đã cho phép họ biến chúng ta thành súc vật.

Chúng ta được gì? Họ trả cho chúng ta cái gì? Trả cho các vị - những người đang nhìn xuống bàn kia, cai gì? Chẳng có gì hết! Hệ thống y tế của chúng ta tốt ư? Chúng ta không có hệ thống y tế! Có hệ thống giáo dục không? Không có hệ thống giáo dục! Các vị có những con đường tốt không? Chúng ta không có cả đường.
Tiền lương của thư kí tòa là bao nhiêu? Thừa phát lại cao nhất là 35.000 rúp (lúc đó khoảng 1.000 USD, bây giờ còn một nửa – ND). Các vị hiểu chứ! Thật là ngược đời, khi một chục kẻ lừa đảo cướp bóc tất cả chúng ta, cướp bóc các vị, mỗi ngày. Thế mà chúng ta chấp nhận. Tôi sẽ không chấp nhận.

Thứ hai, còn cần đứng bao nhiêu lần, đứng cách cái lồng này một mét, đứng trong cái lồng này - tôi sẽ đứng. Tôi muốn một lần nữa, trước khi kết thúc, nói rằng trò này đã thành công đối với gia đình tôi, với bạn bè của tôi. Nhưng họ vẫn ủng hộ tôi trong tất cả mọi việc, nói thật ra không ai trong số họ có ý định làm nhà hoạt động chính trị. Đó là lý do vì sao không cần bỏ tù em trai của tôi tám năm hoặc bỏ tù nói chung. Cậu ấy không định tham gia hoạt động chính trị.

Gia đình của chúng tôi đã chịu nhiều đau khổ vì chuyện này rồi. Không cần thêm nữa. Tôi đã nói rằng “bắt con tin” cũng không ngăn chặn được tôi. Nhưng, tôi không thấy lý do vì sao vào lúc này chính quyền cần thêm con tin nữa. 

Tôi kêu gọi tất cả mọi người - các vị biết đấy, nghe có vẻ ngây thơ, và người ta thường cười khi nghe thấy những từ này - tôi kêu gọi sống không dối trá.

Tôi xin cảm ơn tất cả những người đã ủng hộ. Tôi kêu gọi tất cả mọi người sống không dối trá. Tôi muốn nói rằng tôi hoàn toàn tin chắc chắn rằng người ta sẽ cô lập tôi và bỏ tù tôi vân vân. Nhưng như người ta vẫn nói, rồi sẽ có người thay thế. Không, tôi chưa bao giờ làm một việc gì độc đáo và phức tạp hết. Ai cũng có thể làm tất cả những việc tôi làm. Tôi tin chắc rằng cả ở Quỹ chống tham nhũng và ở những nơi khác sẽ có những người tiếp tục làm như vậy, không phụ thuộc vào quyết định của những phiên tòa như thế này, mục đích duy nhất của những phiên tòa này là làm ra vẻ hợp pháp mà thôi. Cảm ơn

Aleksey Anatolyevich Navalny – sinh năm 1976, là nhà hoạt động chính trị và xã hội nổi tiếng ở Nga. Năm 2013, ông Navalny về nhì khi tranh cử thị trưởng Moscow, được 27% phiếu. Hiện ông vốn đã bị quản thúc tại gia vì bản án năm năm tù treo về tội ăn cắp 16 triệu rouble của một công ty năm 2009. Vụ án chống lại ông được nhiều người xem là có động cơ chính trị. Đây là lời nói cuối cùng tại phiên tòa diễn ra hôm Thứ 6, ngày 10 tháng 12, tại tòa án quận Zamoskvoreche thành phố Moskva. Bản án Aleksey Anatolyevich Navalny và Oleg sẽ được công bố vào lúc 10 giờ 30 ngày 15 tháng 1 năm 2015. Công tố viện đòi kết án Aleksey Anatolyevich Navalnyy chín năm tù (có tính đến vụ án Kirovlesa - mười năm, án treo). Oleg Navalny bị đề nghị 8 năm tù giam.

Về tác giả

Advertisement

Post a Comment

 
Top