Phạm Duy Hiển Phạm Duy Hiển Author
Title: GIÊNG HAI LAI RAI VỀ PHẬT PHÁP, ĐI CHÙA, LẠY PHẬT, ĂN OẢN VÀ PHÓNG SINH
Author: Phạm Duy Hiển
Rating 5 of 5 Des:
I. PHẬT PHÁP (Bài chỉ nói những điều căn bản nhất của đạo Phật, tức là dành cho những người cho rằng đi chùa, lậy Phật hay cúng dường… l...
I. PHẬT PHÁP


(Bài chỉ nói những điều căn bản nhất của đạo Phật, tức là dành cho những người cho rằng đi chùa, lậy Phật hay cúng dường… là những biện pháp xin xỏ, cầu khẩn để được Phật hay các vị bồ tất phù hộ, friends nào biết rồi, xin đừng đọc và nếu có đọc xin chớ phê bình là quá đơn giản)

Một bức tượng của Phật tại Sarnaththế kỷ thứ 4Công Nguyên.

Phật (Bụt) là một người phát hiện và truyền bá cho thế gian bốn chân lí tối thượng sau đây (gọi là Tứ diệu Đế):

1. Đời là khổ (Khổ đế): Sinh, lão, bệnh, tử là khổ, bị chia lìa với người mình thân và phải sống cạnh người mình ghét là khổ..v..v.. Nhưng theo tôi, rất nhiều nỗi khổ là do mình tự tạo ra, ví dụ, một câu nói mà mình cảm thấy “đau” xẩy ra cách đây mấy ngày, thậm chí mấy năm, mà mình chưa “trả thù” được; hay người hàng xóm lấy được chồng/vợ, xây được nhà to/cao hơn nhà mình và mình thấy tức tối trong lòng… hay những nỗi ân hận vì những việc làm/lời nói trước đây của mình, hoặc lo lắng về tương lai: vợ/chồng có được như ý không, ngành đang học lúc ra trường có “hot” không..v..v.. Đấy đều là những đau khổ và lo lắng, sợ hãi vô ích vì chúng không có thật, là mình tự làm khổ mình. Phật pháp giúp giải quyết, làm nhẹ được những đau khổ đó.

2. Nguyên nhân của đau khổ (Tập đế):

- Có những nỗi khổ như thế là do lòng tham: tham những thứ vượt quá khả năng của mình, dẫn đến những việc làm phạm pháp… Bớt tham thì sẽ bớt được rất nhiều khổ đau.
- Do mình dễ tức giận: Va chạm xe nhẹ mà mình nổi đóa lên, thế là thành ẩu đả, thậm chí giết người… vợ/chồng mới nói nhẹ nhàng mình đã lên giọng, thế là thành cãi vã…
- Do ngu dốt (gọi là vô minh): Những câu nói mà mình cho là “đau” đâu có còn liên quan đến mình, mình nghĩ về nó là mình tự buộc vào thân những thứ vô nghĩa, tự làm khổ mình; người hành xóm mặc áo đẹp/có nhẫn kim cương đẹp/xây nhà cao/lấy được vợ đẹp cũng đâu có ảnh hưởng gì tới mình, mình tức giận, đau khổ là tại mình. Hay những việc đã qua, có buồn cũng đâu có sữa chữa được, lo lắng về tương lai cũng là việc làm vô nghĩa vì nó chưa chắc đã xảy ra, mà có xảy ra thì lúc đó hoàn cảnh cũng thay đổi rồi…
- Còn những nguyên nhân khác có thể làm cho mình bị đau khổ như kiêu ngạo, nghi ngờ mọi người và mọi thứ…

3. Chấm dứt đau khổ (Diệt đế): Phật nói rằng đời là khổ, nhưng Ngài cũng nói rằng có thể diệt trừ được đau khổ và lúc đó tâm hồn ta sẽ thanh thản, gọi là Niết Bàn. Nếu có tư duy và hành động đúng đắn thì ta sẽ thấy ngay rằng rất nhiều nỗi khổ đau là do ta tự gây ra cho mình. Hơn thế nữa, ngay cả những đau khổ mang tính vật lí, như đói khát, bệnh tật… nếu hiểu Phật pháp thì cũng sẽ thấy đỡ đau khổ hơn.

4. Con đường thoát khổ (Đạo đế): Có 8 cách làm giảm khổ đau. 1. Chánh kiến: Thấy và hiểu đúng về đạo đức của cuộc sống, đâu là thiện đâu là ác; 2. Chánh tư duy: Suy nghĩ đúng đắn, không nghĩ những điều bất thiện, tức tối, hờn giận, hãm hại người khác…; 3. Chánh ngữ: Nói những lời êm dịu, ôn hòa, không nói dối, không vu khống, không đặt điều cho người khác…; 4. Chánh nghiệp: Hành động đúng đắn, không giết người, không trộm cắp, không buôn gian bán lận…; 5. Chánh mạng: Mưu sinh bằng những nghề nghiệp chân chính, hợp pháp…; 6. Chánh tinh tấn: Nỗ lực đúng đắn, không làm điều ác, tìm cách làm điều thiện; 7. Chánh niệm: Nghĩ nhớ những điều đúng đắn, không nghĩ tới những điều sai quấy; 8. Chánh định: Tập trung tư tưởng đúng đắn, đừng để tâm trí bị rối loạn.

LÍ NHÂN QUẢ: Đạo Phật còn có 1 nguyên tắc quan trọng nữa là lí NHÂN QUẢ: Mọi sự kiện, mọi hiện tượng đều có nguyên nhân; nếu đủ nhân và duyên thì nhất định sẽ có kết quả. Ví dụ, hạt thóc là nhân của cây lúa, nhưng hạt thóc phải được gieo xuống chỗ đất có đủ chất dinh dưỡng, đủ độ ẩm và ánh sáng.. thì mới có cây lúa… đất đủ dinh dưỡng, đủ độ ẩm và ánh sáng.. là duyên. Đủ nhân và duyên thì chắc chắn đến mùa sẽ có thu hoạch. Không đủ nhân và duyên thì có cúng bái, lậy lục ai cũng không thể có thu hoạch. Những việc khác cũng như thế cả. Tất cả đều do nhân duyên mà ra.
ĐẤY LÀ NHỮNG TRIẾT LÍ CĂN BẢN NHẤT CỦA ĐẠO PHẬT. Nếu bạn là người tại gia, hàng ngày phải đi làm kiếm sống và nuôi gia đình thì hiểu, luôn luôn tâm niệm và thực hành những điều đó là được rồi.

Như vậy, đạo Phật là đạo giúp người ta tự giải thoát khỏi những khổ đau, nhất là những đau khổ do tự mình “cột lấy mình”, chứ không phải là tôn giáo thần bí hay có thể cúng bái, kêu cầu mà được.

II. THỰC HÀNH

1. Tất cả các phật tử đều được dạy phải thực hành ngũ giới:

- Không sát sinh: Trước hết tất nhiên là không được đánh, giết người; ngay cả khi bất đắc dĩ phả ra tay giết hại các con vật thì cũng không được lấy việc sát sinh và hành hạ chúng, kể cả những con vật có hại như muỗi, gián chuột… làm niềm vui. Xét như thế, các loại lễ hội có tính bạo lực như đâm trâu, chém lợn, treo trâu đến chết đều là trái với lời Phật dạy.

- Không trộm cắp: Nói rộng ra là không được tham của cải của người khác, không mua gian bán lận, không lừa đảo..v.v.

- Không tà dâm: Chưa có vợ chồng mà tà dâm có thể phải nuôi con ngoài ý muốn, khổ cả mình, khổ cả đứa bé; có vợ chồng rồi mà tà dâm có thể tan cửa nát nhà.

- Không nói dối: Nói rộng ra là không nói những lời dối trá, đặt điều, vu khống, gây chia rẽ, không tọc mạch vào đời tư của người khác rồi đem ra đàm tiếu… Luôn luôn phải nhớ: Lời nói đọi máu.

- Không uống rượu: Nói rộng ra là không cờ bạc, rượu chè, không tiêm chích ma túy..

2. Cũng có thể thực hành theo Bát chánh đạo: 1. Chánh kiến: Thấy và hiểu đúng về đạo đức của cuộc sống, đâu là thiện đâu là ác; 2. Chánh tư duy: Suy nghĩ đúng đắn, không nghĩ những điều bất thiện, tức tối, hờn giận, hãm hại người khác…; 3. Chánh ngữ: Nói những lời êm dịu, ôn hòa, không nói dối, không vu khống, không đặt điều cho người khác…; 4. Chánh nghiệp: Hành động đúng đắn, không giết người, không trộm cắp, không buôn gian bán lận…; 5. Chánh mạng: Mưu sinh bằng những nghề nghiệp chân chính, hợp pháp…; 6. Chánh tinh tấn: Nỗ lực đúng đắn, không làm điều ác, tìm cách làm điều thiện; 7. Chánh niệm: Nghĩ nhớ những điều đúng đắn, không nghĩ tới những điều sai quấy; 8. Chánh định: Tập trung tư tưởng đúng đắn, đừng để tâm trí bị rối loạn.

Đối với những người đang sống tại gia, hàng ngày phải làm lụng bươn chải kiếm sống, tôi thấy năm điều sau đây là quan trọng, cấp bách hơn cả: 1. Chánh kiến: Thấy và hiểu đúng về đạo đức của cuộc sống, đâu là thiện đâu là ác;2. Chánh tư duy: Suy nghĩ đúng đắn, không nghĩ những điều bất thiện, tức tối, hờn giận, hãm hại người khác…; 3. Chánh ngữ: Nói những lời êm dịu, ôn hòa, không nói dối, không vu khống, không đặt điều cho người khác…; 4. Chánh nghiệp: Hành động đúng đắn, không giết người, không trộm cắp, không buôn gian bán lận…; 5. Chánh mạng: Mưu sinh bằng những nghề nghiệp chân chính, hợp pháp…

Những cái này cũng không khác ngũ giới là mấy, chỉ là các nói khác đi mà thôi.

3. Để cho tâm trí không bị loạn động, không ân hận, tức tối vì những chuyện đã qua, không lo lắng vu vơ về những thứ chưa tới trong tương lai, người phật tử còn có thể trì danh niệm Phật, tức là niệm câu NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT, nhưng khi niệm phải nhất tâm và nhiếp tâm, tức là không để cho tâm trí nghĩ hết đến chuyện nọ chuyện kia, không vừa bán hàng vừa niệm hay niệm cho xong 500 lần để mong có công đức. Người phật tử cũng có thể tọa thiền: Ngồi kiết già hay bán già, theo dõi hơi thở ra, hơi thở vào.

4. Cúng dường tam bảo, làm công quả, làm từ thiện…

Nhưng nên nhớ: Dù bạn có làm gì thì đấy cũng chỉ phản ảnh vào chính tâm trí của bạn; những câu nói như: Vãng sanh miền cực lạc hay Vãng sanh Tây phương cực là lối nói ẩn dụ: Tâm trí bạn thanh tịnh, an lạc chính là miền cực lạc rồi, không còn miền nào khác. Dù bạn có theo thày nào và tu tập bao lâu theo đạo Phật thì bạn cũng sẽ chẳng có phép mầu nào hết, những người nói rằng ngồi thiền hay tu theo môn phái nào khác sẽ có thể thăng thiên độn thổ, hô phong hoán vũ hay có thể trục xuất được sỏi thận, sỏi mật.. cho người khác là sai. Có thể có những phép tu giúp người ta có những quyền năng như thế, nhưng đấy dứt khoát không phải là Phật pháp. Phép màu của đạo Phật chính là con người, dù làm gì cũng làm với tâm thanh tịnh, không lo lắng, không mong cầu, tự do tự tại, bước những bước chậm rải, tự tin ngay trên mảnh đất này hay như người ta thường nói: “Gánh nước bửa củi tài”.

III. ĐI CHÙA

1. HỎI: Nếu hầu hết những đau khổ của chúng ta là do tham, sân, si.. và do những tiến trình tâm lí của chính chúng ta mà ra thì có cần đi chùa không?

TRẢ LỜI: KHÔNG và CÓ.

KHÔNG đi vào những ngôi chùa mà người ra vào nườm nượp chẳng khác gì chợ Bến Thành, hòm công đức bao vây khắp nơi vì vào đó thân tâm bạn chẳng những không được an lạc mà còn bị rối loạn thêm.

KHÔNG đi vào những ngôi chùa mà người trụ trì ở đó nói rằng biết xem số tử vi cho bạn, biết cúng sao giải hạn, biết xem hướng làm nhà, xem ngày cưới hỏi… vì đấy không phải là Phật pháp, những người đó đang hành tà đạo để kiếm cơm.

KHÔNG đi vào những ngôi chùa mà người trụ trì ở đấy làm cho bạn lo lắng về những chuyện đã xảy ra trong quá khứ hay sắp xảy ra trong tương lai, ví dụ mỗi ngày phải tụng kinh bao nhiêu lần hay phải nộp cho chùa bao nhiêu thì mới được vãng sinh về nơi nọ nơi kia. Xin nhớ: Đạo Phật dạy ta sống an lạc từng giây phút, sống ngay tai đây và lúc này.

ĐI vào những chùa tương đối thanh vắng, trước hết là ngoạn cảnh, sau đó là để cho tâm hồn thư thái. Nếu vị trụ trì ở đó tổ chức pháp thoại (nói chuyện về Phật pháp thì càng tốt).

Lạy Phật

2. HỎI: Tại sao khi lậy Phật lại phải cúi sát đầu xuống đất?

TRẢ LỜI: Người ta gọi Đức Phật là ĐẠI DƯỢC SƯ, tức là người thày thuốc cực kì giỏi, pháp mà Ngài truyền lại cho thế gian có thể giúp chúng sinh chữa được nhiều thứ tâm bệnh, vì vậy mà ta phải cung kính trước tượng của Ngài. CÚI ĐẦU SÁT ĐẤT LÀ BIỂU HIỆN CỦA THÁI ĐỘ KHIÊM CUNG. Nhưng khiêm cung không phải là quỵ lụy xin xỏ. Cũng tương tự như việc, ví dụ, bạn thích vật lý học và bạn mua về nhà tượng ông Newton hay ông Einstein và hàng ngày đứng nghiêm trang trước tượng của các ông để động viên mình cố gắng học tập thôi. Nghiêm trang cung kính để tự động viên mình chứ không phải xin xỏ, mà có xin các ông ấy cũng chẳng làm bạn giỏi vật lý được. Đạo Phật là đạo tự thực hành, ai thực hành người đó bớt khổ, còn nếu chỉ đến chùa, lạy lục… thì cũng tương tự như nhìn người ta ăn cơm mà mình không ăn, không thể no được. Viếng chùa, lạy Phật không phải là mong được các Ngài ban cho tiền bạc hay sức khỏe hay thực hiện trọn vẹn một vụ lừa đảo mà là thấy hình bóng các Ngài để thêm tinh tiến trên đường tu đạo. Với người còn sơ cơ thì đấy là làm những việc thiện, nói lời thiện và nghĩ điều thiện.

Phật và các vị bồ tát không phải là cán bộ, đảng viên, các Ngài không cần tiền, không nhận đút lót

3. HỎI: Tại sao phải cúng dường tam bảo?

TRẢ LỜI: Cúng dường tam bảo trước hết là để bạn bớt tham, bạn chia tay với tờ 100 ngàn mà không mong cầu điều gì, vẫn thấy lòng thanh thản thì đấy là cúng dường. Nếu bạn bỏ vào hòm công đức cả triệu đồng với ước muốn được Đức Phật hay các vị bồ tát phù hộ thì đấy không phải là cúng dường, thậm chí bạn còn làm cho mình thêm tham lam hơn. Cúng dường tam bảo không phải là đút lót mà là đóng góp cho nhà chùa, đóng góp cho những vị tu hành đang sống trong chùa để họ có điều kiện làm Phật sự, do đó, nếu ta muốn đóng góp cho nhà chùa 10 ngàn, 20 ngàn hay 100 ngàn... thì cứ đóng góp, việc gì phải đổi thành tờ 1 ngàn hay 2 ngàn rồi bỏ vào hòm công đức trước mỗi bức tượng vài ngàn. Đấy có lẽ cũng do tâm lí của người ta là rất khó bỏ vào hòm một lúc khoản tiền lớn cho nên các chùa mới làm thành nhiều hòm công đức, nhưng việc đó vô tình đã cho chúng sinh hiểu lầm, tưởng là có thể đút lót cho các vị Phật để mong họ phù hộ cho mình.

Tấm Cám, câu chuyện đầu ngô mình sở

Nhân đây xin nói về câu chuyện Tấm Cám rất thịnh hành, ở Việt Nam ai cũng biết, ai cũng kể được. Đây là câu chuyện hoàn toàn sai: Bụt (Phật) không thể giúp cụ thể cho một người nào. Ngài chỉ giúp cho chúng ta nhận chân được các sự kiện trên thế gian như chúng vốn là, chấp nhận chúng và tự giải thoát cho mình khỏi những khổ đau mà mình tự gây ra cho mình. Đức Phật luôn luôn nói: Hãy tự thắp đuốc lên mà đi, hãy tự làm hòn đảo của chính mình; Ngài không thể biến xương cá thành quần áo dày dép. Chuyện này vô hình trung truyền cho người ta tâm lí cầu xin, hoàn toàn trái với tinh thần của đạo Phật. Hơn nữa, một người đã được tiếp xúc trực tiếp với Phật mà lại có hành động báo thù tàn độc như Tấm thì càng trái với Phật pháp. Tóm lại, Tấm Cám là câu chuyện đầu ngô mình sở, chứng tỏ rằng người Việt ít chịu dùng lí trí để suy xét.

Xin nhắc lại: Phật và các vị bồ tát không phải là trưởng phòng cán bộ, không phải là nhân viên quản lí thị trường hay công an giao thông... các Ngài không nhận đút lót.


IV. ĐỐT VÀNG MÃ TRONG CHÙA

Đốt vàng mã là trái với giáo lý nhà Phật

Đức Phật sinh tại miền Bắc Ấn Độ (hiện hay là Nepal), ở đấy không có tục đốt vàng mã. Khi còn tại thế, Đức Phật chỉ có một bình bát, hai bộ quần áo để thay đổi. Ngài chỉ khất thực chứ không lấy tiền. Ngài không ngủ ở một gốc cây trong hai đêm. Ngài đã nhập niết bàn cách đây 2560 năm rồi. Nhập niết bàn tức là không bao giờ trở lại thế giới ta bà này của chúng ta nữa. Cõi Phật vãng sanh tất nhiên cũng không dùng tiền. Xin hỏi: Khi còn mang hình hài như chúng ta, Ngài không cần tiền, không cần nhiều quần áo, đầu Ngài cạo trọc, thế thì khi đã niết bàn rồi Ngài còn dùng mấy thứ hàng mã đó vào việc gì?

Từ đo suy ra rằng đốt vàng mã ở chùa chính là phỉ báng Phật, phỉ báng Pháp và phỉ báng Tăng. Những ngôi chùa mà để cho người ta bày bán vàng mã ở trước cửa hay xây hẳn nơi đốt vàng mã là những ngôi chùa không đáng tin, và nói chung, những ngôi chùa bày ra trò cúng bái như dâng sao giải hạn, xem tướng số, xem ngày giờ tốt… đều là không đáng tin cả.

Phật là người biết rằng đời là khổ và chỉ cho chúng sinh những phép tu, gọi là bát chánh đạo, để thoát khổ. Ai tu người đó chứng, chứ không thể cầu cùng mà thoát khổ được. Đức Phật hoằng pháp bằng tiếng Phạn cổ, cách đây 2.500 năm, chắc chắn là Ngài không hiểu được người Ấn Độ, hay người Nepal hiện nay nói gì. Tiếng Việt hiện đại chắc chắn Ngài càng không thể hiểu được. Cho nên cầu cúng, xin xỏ bằng tiếng Việt là việc làm vô ích. Phật và các vị bồ tát không phải là tiên, không phải là thánh; các Ngài không có tiền bạc, không có một kho hạnh phúc để có thể ban phát cho chúng sinh. Cho nên đi lễ chùa là để thấy hình tướng Phật, hình tướng các vị bồ tát và coi đấy là nguồn động viên cho thiện nam tín nữ tinh tấn trên đường tu tập, trên đường bỏ ác, làm thiện chứ không phải là để cầu xin hay cúng kiếng, đốt vàng mã để mong các Ngài phù hộ. Đi lễ chùa như thế thì đừng đi còn hơn.

KẾT LUẬN: VÀNG MÃ KHÔNG CÓ ÍCH GÌ CHO NGƯỜI CHẾT, NHƯNG LÀ THỨ TỐN TIỀN CỦA NGƯỜI SỐNG VÀ CÓ THỂ GÂY RA Ô NHIỄM MÔI TRƯỜNG. ĐỐT ÍT ĐI TỪNG NÀO HAY TỪNG ĐÓ MÀ KHÔNG ĐỐT NỮA THÌ CÀNG HAY.

V. ĂN OẢN

Ăn oản ở đây muốn ám chỉ những thứ “lộc” mà chúng ta nhận được khi đi chùa hay tham gia bất kì lễ hội nào khác, chứ không chỉ là việc ăn oản trong chùa.

Trước hết, người Phật tử phải luôn luôn tâm niệm rằng bất cứ cái gì khuyến khích bạo lực, khuyến khích lòng tham, khuyến khích thói kiêu ngạo… đều là trái với Phật pháp. Vì vậy, những lễ hội có mùi bạo lực, như chém lợn, đâm trâu, treo trâu lên cây cho đến chết… đều là trái với Phật pháp, không nên tham gia.

Còn khi vào chùa hay tham gia những lễ hội có phát “lộc” hay những món đồ có tính lưu niệm như kiểu “ấn đền Trần” thì ta có thể nhận những thứ đó như kỉ niệm vui, có thể lưu giữ ở nhà như là bằng chứng nói rằng, ngày ấy, tháng ấy.. ta đã từng có mặt tại lễ hội đó. Thế thôi. Đừng bao giờ hy vọng rằng những thứ đó sẽ đem lại may mắn cho bạn, vì nghĩ thế lá trái với LÝ NHÂN QUẢ của nhà Phật. Giả dụ những thứ đó có mang lại may mắn thật cho bạn đi nữa thì nó cũng phải xảy ra một cách tự nhiên, như thể này xưa những người con gái gia đình quyền quý “gieo cầu” để chọn chồng vậy. Ngày hôm đó các nho sinh tập hợp dưới sân, còn người con gái đứng trên lầu tung quả cầu xuống, trúng ai thì sẽ lấy làm chồng. Hoàn toàn ngẫu nhiên chứ không có chuyện tranh cướp. Cũng tương tự như việc bạn tin rằng đi đâu ra cổng mà gặp đàn ông thì sẽ may mắn vậy: Sự may của bạn trong trường hợp này (nếu có) là do “Ông Trời” sắp xếp sẵn, người đàn ông mà vô tình bạn gặp ngoài ngõ chỉ là “tín hiệu” do “Ông Trời” gửi cho bạn mà thôi (mở ngoặc, tôi không tin). Bảo một người đàn ông đứng sẵn trước cửa nhà không làm cho bạn gặp may, cũng như bố trí một người đàn bà đứng trước của nhà tay hàng xóm mà bạn ghét không thể làm cho hắn gặp rủi được. May rủi phải thật tự nhiên, chứ không thể sắp xếp hay tranh cướp mà được. Ngày nay, nếu tham gia lễ hội theo tinh thần như thế thì ai đến trước sắp hàng trước, lễ vật được khiêng qua, ai giơ tay với trúng trước thì người đó nhận. Mọi thứ đều làm một cách nhẹ nhàng và lịch sự; bởi vì nó chỉ là một thú chơi tao nhã mà thôi. Không nên biến nó thành trò tranh cướp.

Chỉ nên coi Ấn đền Trần là món quà kỉ niệm

Theo lí nhân quả, hiện nay muốn làm quan thì bạn phải là con quan lớn và dám lấy tiền nhà nước đem ra chia nhau và dút lót cho cấp trên, hai cái đó là nhân; Ấn đền Trần chỉ là duyên, cướp được nó sẽ làm cho bạn quyết tâm hơn trong việc “chạy” chức chạy quyền. Không có nhân thì bao nhiêu duyên cũng vứt. Bạn có đủ nhân chưa? Tương tự như thế, muốn giàu nhanh thì doanh nghiệp của bạn phải có ông quan nào đó bảo kê, nếu không bạn sẽ khó trốn thuế và khó vay tiền ngân hàng, lại hay bị thanh tra. Ở đây có quan bảo kê là nhân, còn tới Đền Bà Chúa Kho vay tiền là duyên. Nhưng trong cả hai trường hợp này đều phải xa chạy cao bay trước khi ông quan bảo kê cho mình về vườn hay mất chức, bởi vì người ta thường không đánh được hổ mà lại hay đập chết ruồi.

Lễ hội thế này thì gì là văn hóa

Xin hỏi: Tôi và bạn, tức là những người trần mặt thịt chúng ta, có bao giờ giúp cho những đứa con hư lừa bịp, ăn chặn những đứa con ngoan hay không? Chắc chắn câu trả lời sẽ là KHÔNG! Thế thì nếu quả thật có Chúa, Phật, Thánh, Thần... - những người nhìn thấy hết, biết hết và chẳng cần gì hết - có giúp đỡ, có phù hộ cho những kẻ bịp bợm, lừa đảo, ăn hối lộ để chúng tiếp tục lừa bịp, đàn áp... chúng sinh hay không? Câu trả lời chắc chắn cũng là KHÔNG! Cho nên nếu đã tin có Chúa, có Phật, có Thánh, có Thần thì chỉ có 1 cách là HỌC HÀNH, LÀM VIỆC CHĂM CHỈ, TU THÂN, TRUNG THỰC mà thôi. Tham gia lễ hội, nếu được lộc hay nhận được bản sao ẤN ĐỀN TRẦN hay bất cứ thứ gì khác thì cũng chỉ là một kỉ niệm vui, chứ đừng tin những lời này: “lộc thánh không tự nhiên đến mà phải có sự nỗ lực, ai cướp được là may mắn” của ông Phan Đăng Long, Phó Ban tuyên giáo thành ủy Hà Nội, để rồi tranh cướp nhau, làm cho lễ hội mất vui và cũng mất cả văn hóa.

VI. PHÓNG SINH

1. Một trong những giới luật quan trọng nhất của Phật giáo là KHÔNG SÁT SINH, như thế nghĩa là phóng sinh nhằm giữ giới luật là PHÓNG SINH ĐÚNG. Đấy là khi ta bẫy được con chim hay con thú hoặc đánh lưới được con cá nhưng thấy chúng nhỏ quá, chúng đang mang thai hay lúc đó trong ta bỗng xuất hiện lòng trắc ẩn và muốn thực hành giới luật không sát sinh, ta đem thả con mồi ra, không ăn thịt nó nữa. Nói theo ngôn ngữ nhà Phật: Gieo nhân lành thì sẽ được vô số phước báu.

Phóng sinh sai

2. Trước các nhà chùa mùa lễ hội thường có một số người đem chim tới bán cho thiện nam tín nữ làm việc gọi là phóng sinh. Đây là PHÓNG SINH SAI vì phần lớn những con chim đó đã bị đói ăn, khát uống mấy ngày liền và chắc chắn là sẽ chết, tức là mua và thả chúng không những không giúp giữ giới mà còn làm nặng thêm tội sát sinh. Lòng trắc ẩn ở đây đã bị đặt sai chỗ, nó tạo nghiệp chướng không chỉ đối với người bắt chim, người bán chim mà cả người thả chim nữa. Hơn nữa, nếu không có người hiểu lầm về phóng sinh, không mua những con chim đó thì những người bắt chim và bán chim sẽ đi là việc khác, ích nước lợi nhà hơn. Tóm lại, mua và phóng sinh những con chim bị người ta bắt và đem bán là tạo nghiệp xấu và quả báo cho cả mình lẫn người, rất không nên làm.

3. Một số người mua cá trong ao rồi mang ra sông thả cũng không phải là phóng sinh (chúng có bị đe dọa giết đâu mà cần phóng sinh?). Trong trường hợp này, nếu đấy là loài cá giúp gia tăng nguồn lợi thủy sản thì cũng là việc tốt. Nhưng nói đấy là phóng sinh là sai.

Làm việc nhảm nhí, không chịu suy xét

4. Thả những con cá cảnh trong ngày 23 tháng chạp, coi chúng như là phương tiện đưa Ông Táo về trời là chuyện tào lao. Hầu hết những con cá này rồi sẽ chết. Đấy là việc làm tốn công, tốn tiền vô ích. Không những thế, nhiều người còn vô ý thức vất cả bao ni lông xuống ao hồ, gây thêm ô nhiễm nữa.

VII. TỔNG KẾT

Người ta cho rằng Phật đã thành đạo dưới gốc cây bồ đề này

1. Phật là vị ĐẠI DƯỢC SƯ vì giáo lý của Ngài giúp chúng sinh giải thoát khỏi những đau buồn, phiền muộn do mình gây ra cho mình và gây ra cho nhau. Ban đầu, chưa có tượng hay hình ảnh Đức Phật, mà người ta chiêm ngưỡng hình ảnh cây bồ đề, vì Đức Phật thành đạo dưới gốc cây bồ đề và bồ đề cũng tượng trưng cho sự giác ngộ. Đạo Phật là đạo giác ngộ, đạo giải thoát, nhưng giải thoát là giải thoát cho chính mình, mình giải thoát cho mình chứ không thể cầu cúng, xin xỏ mà được. Làm những việc như đi chùa, lạy Phật, cúng dường tam bảo, làm công quả, làm từ thiện, phóng sinh… là những việc mà người ta hay nói là “tích đức”, nhưng tích đức ở đây khác hẳn với việc khi còn trẻ kiếm tiền bạc, xây nhà… để sau này về già có chỗ ở, có tiền tiêu. Nếu hiểu tích đức cũng như tích tiền thì càng tích cóp người ta càng xa rời Phật pháp, càng thêm nhiều lòng tham. Tích đức của người Phật tử lại là xả bỏ, tức là làm việc thiện nhưng không mong cầu bất cứ thứ gì, là xả bỏ tất cả những điều bất thiện ở trong lòng và xả bỏ, quên luôn cả những việc thiện mà mình đã làm. Xả bỏ hết như thế, từng giây từng phút một, cho đến khi trong lòng không còn vướng bận bất cứ ý nghĩ nào. Đấy là lúc có thể bước đi một cách thanh thản, chậm rãi, miệng và mắt dường như lúc nào cũng phảng phất nụ cười. Đạt được như thế là tốt lắm rồi. Còn nếu đạt đến cảnh giới, mà tâm trí bình lặng như mặt hồ thu, đàn chim bay qua thì có hình ở bên dưới, qua rồi là thôi, không mong chờ, không vướng bận thì có lẽ sắp thành Phật rồi. Phật không ở đâu xa, bạn chính là vị Phật đang thành, như Phật Hoàng Trần Nhân Tông nói:

Cư trần lạc đạo thả tùy duyên
Cơ tắc xan hề khốn tắc miên
Gia trung hữu bảo hưu tầm mích
Đối cảnh vô tâm mạc vấn thiền.
(Ở đời vui đạo hãy tùy duyên
Đói đến thì ăn, nhọc ngủ liền
Trong nhà có báu thôi tìm kiếm
Đối cảnh không tâm chớ hỏi thiền).
(HT.Thanh Từ dịch)

Tượng vua Trần Nhân Tông 

2. Tam tạng kinh điển (Kinh, Luật, Luận) của nhà Phật cực kì phong phú, chẳng ai có thể đọc hết được. Nhưng đọc Kinh Phật hay kinh của bất cứ tôn giáo nào khác, thậm chí đọc truyện cổ tích cũng cần nhớ rằng đấy là ngôn ngữ ẩn dụ, nhiều khi không được hiểu theo nghĩa đen. Xin dẫn hai ví dụ:

a. Có đoạn kinh nói đại khái: Khi gặp cảnh bão tố, hãy trì danh niệm Quán Thế Âm Bồ Tát hay Nam Mô A Di Đà… thì sẽ thoát khỏi cảnh dầu sôi lửa bỏng… Nếu hiểu theo nghĩa đen thì ta sẽ nói: Gặp bão tố thì phải bỏ chạy chứ sao lại ngồi tụng kinh? Nhưng, nếu hiểu bão tố là bão tố ở trong lòng, là cơn tức giận, ghen ghét, buồn đau… đang trào lên trong tâm can thì ta sẽ thấy ngay rằng chỉ cần ngồi xuống, bình tâm lại, chứ chưa cần tụng niệm gì thì cơn bực tức, đau buồn… đã vơi đi một nửa rồi.

b. Câu “Buông dao giết người thành Phật” nếu hiểu theo nghĩa đen thì ta sẽ nói: Mình làm bao nhiêu việc thiện, đọc bao nhiêu cuốn kinh mà vẫn là chúng sinh, chưa giải thoát được tí nào, kẻ vừa giết người làm sao thành Phật ngay được? Mà giết người thì phải bỏ trốn ngay, không thì bạn bè người bị giết sẽ giết mình hay công an sẽ bắt, sẽ bị tù, bị từ hình chứ thành Phật cái nỗi gì? Nhưng nếu hiểu “giết người” là những ý nghĩ về việc đánh, giết người vừa phát sinh trong đầu ta: Một thằng vừa phóng xe cắt ngang mặt, lập tức trong ta nảy ra ý nghĩ: Đánh chết mẹ nó đi! Hay ra chợ mua được cân cá, tưởng là cá tươi, hóa ra cá thối, ướp phân đạm; trong đầu lập tức nảy ra ý nghĩ phải trừng phạt con mẹ hàng cá..v.v.. và ..v.v.. Buông bỏ những ý nghĩ đánh giết người đó là “buông dao” đấy, mỗi lần “buông dao” là ta lại thành Phật trong một vài giây. Cứ như thế, niệm bất thiện vừa nổi lên là ta buông ngay. Buông mãi, mỗi ngày một ít. Cho đến khi, nếu thấy kẻ đang cầm dao hay cầm súng đe dọa giết người ta, vẫn có thể vung dao lên hạ sát nó mà lòng không khởi lên một chút hận thù nào mà chỉ là hành động “hại một người, cứu muôn người” mà thôi. Mình nghĩ các vua Trần lãnh đạo cuộc kháng chiến chống quân Nguyên là những người như thế.

3. Giáo lý nhà Phật, ngoài TỨ DIỆU ĐẾ và NHÂN DUYÊN còn có KHÔNG, VÔ THƯỜNG và VÔ NGÃ, là những giáo lý khó hiểu hơn. Xin nói một chút về VÔ THƯỜNG (không có cái gì là vĩnh cửu, còn đấy rồi mất đấy, thậm chí đời người cũng chỉ là hơi thở ra và hơi thở vào, thở ra mà không hít vào nữa là coi như xong…). Nếu mọi sự đều vô thường như thế thì có nên làm gì không, có cần lao tâm khổ tứ học hành, chế tạo, buôn bán, viết sách, đấu tranh vì xã hội tự do dân chủ… hay không? Câu trả lời của mình là: Làm tất cả những việc mà lương tâm nói rằng phải làm, nhưng không mong cầu bất cứ điều gì. Được, không vui đến mức phát điên, mà mất cũng không vò đầu bứt tai, không đập đầu vào tường hay treo cổ lên. Tóm lại, làm với tâm thanh thản.

Cuộc vui nào rồi cũng phải tàn, cuộc gặp nào rồi cũng có lúc phải chia tay. Cám ơn bạn đã đọc, đã like, đã còm, đã khuyến khích, động viên. Thực ra tôi viết bài này như một sự tổng kết, như quá trình sắp xếp lại ý nghĩ của chính mình. Có ánh mắt của bạn ở bên cạnh là tôi rất vui rồi.


XIN CHÀO VÀ HẸN GẶP LẠI.

Về tác giả

Advertisement

Post a Comment

  1. Chao Bac, toi la nguoi theo dao Tin Lanh. Tinh co vao day doc duoc mot bai giang rat hay, y tuong mach lac, ly le chat che, thi du thuc te ro rang. Bai viet day toi ngo ra le nhiem mau cua ly thuyet nha Phat. Chan thanh cam on Bac da mo tri. Kinh chuc Bac an khang va thien tam chan y cua Bac luon lan toa den moi nguoi. Kinh.

    ReplyDelete
    Replies
    1. Cám ơn bạn. Chúc bạn và gia đình luôn an khang, hạnh phúc.

      Delete

 
Top