Phạm Nguyên Trường Phạm Nguyên Trường Author
Title: Tại sao không được để cho Nga đánh IS?
Author: Phạm Nguyên Trường
Rating 5 of 5 Des:
Marc Thiessen (The Washington Post) Phạm Nguyên Trường dịch Donald Trump (ứng viên tổng thống của đảng Cộng hòa – ND) nói: “Hãy để ...
Marc Thiessen (The Washington Post)

Phạm Nguyên Trường dịch

Donald Trump (ứng viên tổng thống của đảng Cộng hòa – ND) nói: “Hãy để [Nga] giải quyết IS. Việc quái gì mà chúng ta phải bận tâm?” Đó là một câu hỏi hợp lý. Có gì xấu khi để cho tổng thống Nga, Vladimir Putin, đánh thay chúng ta ở Syria?

Trả lời: rất nhiều.


Thứ nhất, Nga không đánh nhau với Nhà nước Hồi giáo (IS). Theo Viện Nghiên cứu chiến tranh (Institute for the Study of War) những cuộc tấn công của Nga chủ yếu nhắm vào những khu vực được kiểm soát bởi các nhóm Hồi giáo Sunni - mà Tổng thống Syria Bashar al-Assad coi là một mối đe dọa – trong đó có các nhóm phiến quân được Mỹ huấn luyện và ủng hộ. Đấy là vì mục tiêu chiến lược của Nga không phải là tiêu diệt IS, mà là giúp đỡ chế độ Assad được Iran hậu thuẫn - và buộc phương Tây cũng phải ủng hộ ông này. Sau khi tiêu diệt phe đối lập ôn hòa, thế giới sẽ chỉ còn lựa chọn giữa Assad và IS. Dường như tổng thống Obama không hiểu được điều này. Tuần trước, ông tuyên bố một cách ngây thơ rằng Nga không nên nhắm vào quân nổi dậy được Mỹ hậu thuẫn bởi vì chúng ta cần phe đối lập ôn hòa trong giai đoạn chuyển tiếp từ chế độ của Assad. Đấy chính là lý do vì sao ông Putin là nhằm vào lực lượng này.

Thứ hai, sự can thiệp của Nga, trên thực tế, sẽ củng cố Nhà nước Hồi giáo. Bằng cách tiêu diệt phe đối lập ôn hòa, Nga đang đẩy tất cả các nhóm Sunni sang phía Nhà nước Hồi giáo và phe Jabhat al-Nusra được al-Qaeda hậu thuẫn – làm cho những lực lượng này trở thành lựa chọn duy nhất cho phần đông những người phản đối Assad, ngay cả khi họ không đồng ý với tư tưởng cực đoan của những kẻ khủng bố. Kết quả là sẽ dẫn đến cực đoan hóa cuộc xung đột và biến Syria thành nơi thu hút các chiến binh thánh chiến. Điều đó sẽ giúp Assad - sự đe dọa của Nhà nước Hồi giáo giúp ông ta biện hộ cho sự tồn tại của chế độ do mình đứng đầu.

Thứ ba, việc Nga tái hiện diện ở Syria sẽ giúp củng cố Iran. Không phải ngẫu nhiên mà chỉ vài tuần sau khi người chỉ huy lực lượng đặc biệt (Quds) của Iran, Qasem Soleimani, thăm Moskva thì Nga triển khai lực lượng của mình ở Syria. Iran, bộ mặt của phe Hồi giáo Shia cực đoan, đang gia tăng ảnh hưởng trên khắp khu vực Trung Đông, và sự can thiệp của Nga khuyền khích đòi hỏi bá quyền của Iran đối với khu vực này. Cả hai bên đều có lợi. Nga sẽ có được chỗ đứng lâu dài ở Trung Đông, với một căn cứ không quân lớn và một hải cảng không bao giờ bị đóng băng ở Địa Trung Hải, từ đây họ có thể thể hiện sức mạnh và thách thức Hoa Kỳ và các đồng minh của chúng ta. Iran nhận được vũ khí (ví dụ như các hệ thống tên lửa S-300 đất đối không hiện đại, nhằm chống lại những cuộc tấn công quân sự nhằm vào chương trình hạt nhân của mình), và một liên minh mới nhằm chống lại ảnh hưởng của Mỹ sẽ được thành lập - gồm Nga, Iran, Iraq, Syria và lực lượng Hezbollah ở Liban. Đây là thảm họa đối với quyền lợi của Mỹ. Như tướng Jack Keane, đã hồi hưu, nói trong chương trình Fox News Sunday: “Về mặt chiến lược, liên minh Nga-Iran là tác nhân làm thay đổi trò chơi ở Trung Đông. Nó sẽ ảnh hưởng đến tất cả các nước ở Trung Đông và có khả năng làm giảm ảnh hưởng của Mỹ”.

Thứ tư, sự can thiệp của Nga là thông điệp nguy hiểm về sự yếu kém của Mỹ. Obama tuyên chiến với IS và hứa sẽ “tiêu diệt” mạng lưới khủng bố. Sự can thiệp của Nga được thực hiện khi họ nói rằng chúng ta đang thua trong cuộc chiến đó và Nga đến để giải cứu. Do chiến dịch quân sự của chúng ta thiếu hiệu quả (75% các phi vụ của Mỹ đã không thả bất kỳ quả bom nào), Nga đang choán chỗ cái chân không quyền lực vừa được tạo ra.

Sự yếu kém của chúng ta ở Syria có thể gây ra hậu quả ở bên ngoài khu vực này. Đó là do Obama không thực hiện được chính sách “lằn ranh đỏ” (red line) sau khi Assad sử dụng vũ khí hóa học và chính điều đó đã khuyến khích Putin sáp nhập Crimea. Có thêm nhiều bằng chứng hơn về sự yếu kém của Mỹ, Putin tiếp tục thách thức quyết tâm của chúng ta trong việc bảo vệ các đồng minh NATO của chúng ta trong vùng Baltic hay những nước khác mà chúng ta có nghĩa vụ bảo vệ theo những hiệp ước đã ký. Bây giờ Putin đã có căn cứ không quân, các máy bay chiến đấu của Nga chỉ mất năm phút là tới Thổ Nhĩ Kỳ, thành viên của khối NATO. Các đối thủ khác của Hoa Kỳ, như Trung Quốc và Bắc Triều Tiên, cũng có thể được khuyến khích trong việc thách thức quyết tâm của chúng ta. Yếu kém khuyến khích kẻ thù hành động.

Thứ năm, chiến dịch ném bom của Nga là tín hiệu nói rằng Mỹ là đồng minh không đáng tin. Khi Nga cảnh báo Mỹ “tránh ra” trong khi nước này tấn công những lực lượng mà chúng ta tuyển dụng và đào tạo trong cuộc chiến chống lại Nhà nước Hồi giáo, và chúng ta im lặng chấp nhận sự, thì những người vẫn dựa vào Mỹ trong việc đảm bảo an ninh sẽ không còn tin chúng ta nữa. Chính phủ Iraq vừa ký thỏa thuận chia sẻ thông tin tình báo với Iran và Nga. Và Cuối tuần vừa rồi thủ tướng Iraq thông báo rằng ông hoan nghênh Nga tấn công IS trên lãnh thổ của nước mình. Chúng ta đang thảo luận với Nga về tránh xung đột trong các chiến dịch của không quân, đây chính là một hình thức hợp tác về quân sự. Ủng hộ hoặc dung túng các hoạt động của Nga củng cố niềm tin ngày càng gia tăng trong khu vực là chúng ta đang liên minh với Nga, Iran, Assad, Hezbollah và lực lượng dân quân Hồi giáo Shia ở Iraq đang chống lại tất cả các đồng minh truyền thống của chúng ta.

Obama nói rằng chúng ta không cần lo lắng về những chuyện đó. Ông khẳng định rằng Putin hành động là vì “yếu” và sẽ tự mắc vào “vũng lầy”, tương tự như cuộc xâm lăng của Liên Xô ở Afghanistan năm 1979 mà thôi. Ngay cả nếu đó là sự thật, thì nó cũng chẳng làm cho chúng ta cảm thấy thoải mái. Đã xảy ra những chuyện gì sau khi Liên Xô rút khỏi Afghanistan? Taliban lên nắm quyền và mời al-Qaeda vào, kết quả là đất nước nước này trở thành nơi trú ẩn an toàn cho những kẻ lập kế hoạch cho các cuộc tấn công vào ngày 11 tháng 9 năm 2001.

Tóm lại, cuộc can thiệp của Nga vào Syria là thảm họa về địa-chiến lược của Mỹ.

Đấy là điều rất đáng lo.

Marc Thiessen thường viết về chính sách đối nội và đối ngoại cho tờ The Washington Post và blog PostPartisan. Ông là cộng tác viên của American Enterprise



Đã đăng trên http://www.ijavn.org/2015/10/vntb-washington-post-tai-sao-khong-uoc.html

Về tác giả

Advertisement

Post a Comment

 
Top