Phạm Nguyên Trường Phạm Nguyên Trường Author
Title: Osho nói về các nhà văn Nga
Author: Phạm Nguyên Trường
Rating 5 of 5 Des:
Nguyễn Đình Hách dịch Cuốn PHỤC SINH của Leo Tolstoy. Cả cuộc đời mình Loe Tolstoy đã quan tâm đến Jesus; do vậy mà tựa đề của cuốn sác...
Nguyễn Đình Hách dịch

Cuốn PHỤC SINH của Leo Tolstoy. Cả cuộc đời mình Loe Tolstoy đã quan tâm đến Jesus; do vậy mà tựa đề của cuốn sách mới là PHỤC SINH. Và Loe Tolstoy đã sáng tạo ra một tác phẩm nghệ thuật thực sự lớn. Với tôi nó là một cuốn kinh thánh.Tôi vẫn có thể nhớ khi còn trẻ tôi luôn mang cuốn PHỤC SINH của Tolstoy bên mình.Ngay cả cha tôi cũng trở nên lo lắng.“Đọc sách thì không sao,” vào một ngày ông nói với tôi, “nhưng tại sao con cứ khư khư ôm cuốn sách này cả ngày? Con đã đọc nói rồi mà.”


Tôi nói, “Đúng, con đã đọc rồi, không chỉ một lần mà là nhiều lần. Nhưng con sẽ mang nó bên mình.’

Cả làng đã biết tôi liên tục mang cuốn sách nào đó được gọi là PHỤC SINH.Tất cả họ đều nghĩ tôi bị điên – và một người điên thì có thể làm bất kỳ điều gì.Nhưng tại sao tôi lại mang cuốn PHỤC SINH cả ngày? – và không chỉ ban ngày, mà cả đêm nữa. Cuốn sách nằm trên giường cùng với tôi.Tôi yêu nó… cách Leo Tolstoy phản ánh toàn bộ thông điệp của Jesus. Ông ấy thành công hơn bất kỳ tông đồ nào ngoại trừ Thomas – và điều mà tôi sẽ nói đến chỉ chạy theo sau PHỤC SINH.

Đặc biệt là bốn vị tông đồ được kể trong kinh Thánh lại lỡ toàn bộ tinh thần của Jesus.Cuốn PHỤC SINH còn tốt hơn nhiều.Tolstoy thực sự yêu Jesus và tình yêu là ma thuật, bởi vì khi bạn yêu ai đó thì thời gian biến mất.Tolstoy quá yêu Jesus đến mức họ trở thành những người cùng thời.Khoảng trống quá lớn, hai nghìn năm, nhưng với Tolstoy và Jesus thì nó đã biến mất.Điều đó hiếm khi xuất hiện, rất hiếm, chính vì vậy mà tôi từng mang cuốn sách đó bên mình. Tôi không còn mang nó trong tay mình, nhưng nó vẫn còn đó, trong trái tim tôi. 

Một cuốn sách khác của Leo Tolstoy. Một trong những cuốn sách vĩ đại nhất của mọi ngôn ngữ trên thế giới, CHIẾN TRANH VÀ HÒA BÌNH. Không chỉ vĩ đại nhất mà còn đồ sộ nhất… hàng nghìn trang. Tôi không biết có ai đọc những cuốn sách như vậy ngoài tôi.Chúng quá lớn, quá bao la, chúng làm cho bạn sợ.

Nhưng sách của Tolstoy phải rộng lớn, đó không phải là lỗi của ông.CHIẾN TRANH VÀ HÒA BÌNH là toàn bộ lịch sử ý thức loài người – toàn bộ lịch sử; điều đó không thể được viết chỉ bởi vài trang.Đúng, thật khó để đọc hàng nghìn trang sách, nhưng nếu người nào có thể đọc thì sẽ được chuyên chở đến một thế giới khác.Người ta sẽ biết sự nếm trải một cái gì đó cổ điển.Đúng, nó là một tác phẩm cổ điển.

Tôi đã nói về những cuốn sách của ông, PHỤC SINH và CHIẾN TRANH VÀ HÒA BÌNH. Xuyên suốt cuộc đời, ông đã cố viết những thú tội của mình, nhưng về điều đó ông đã không thể thành công. Augustine có vẻ là người không thể bị vượt qua, dù là một người như Tolstoy.

Cuốn ANNA KARENINA, một cuốn tiểu thuyết nhẹ nhàng nhưng rất đẹp. Bạn phải ngạc nhiên vì sao tôi lại tính một cuốn tiểu thuyết trong danh sách yêu thích của mình. Chỉ bởi vì tôi là kẻ điên! Tôi thích mọi thứ. ANNA KARENINA là một trong những cuốn sách tôi yêu nhất. Bao nhiêu lần tôi đã đọc nó, tôi không thể nhớ. Ý tôi nói là số lần đọc – tôi nhớ cuốn sách một cách hoàn hảo, tôi có thể kể lại toàn bộ cuốn sách.

Nếu tôi có bị dìm xuống đại dương và phải chọn một cuốn tiểu thuyết trong hàng triệu cuốn trên thế giới thì tôi sẽ chọn cuốn ANNA KARENINA. Thật tuyệt vời khi có được cuốn sách hay đó. Nó phải được đọc đi đọc lại; chỉ có thế thì bạn mới có thể cảm nhận nó, ngửi nó, và nếm trải hương hương vị. Đó không phải là cuốn sách bình thường. 

Như là vị thánh thì Leo Tolstoy đã thất bại, nhưng Leo Tolstoy là một nhà tiểu thuyết vĩ đại.

Leo Tolstoy muốn trở nên tôn giáo nhưng không thể. Ông ấy đã rất cố. Tôi cảm thấy vô cùng cảm thông với nỗ lực của ông, nhưng ông ấy không phải là người tôn giáo. Ông ấy phải đợi ít nhất là vài kiếp nữa. Ông ấy không phải là người tôn giáo, điều đó là tốt; nếu không ông đã lỡ PHỤC SINH, CHIẾN TRANH VÀ HÒA BÌNH, ANNA KARENINA, và nhiều cuốn sách đẹp hơn, hay hơn khác.

Một người Nga khác, Turgenev, và cuốn sách của ông ấy là CHA VÀ CON. Đây đã là một trong những tình yêu của tôi. Tôi đã yêu nhiều cuốn sách, hàng nghìn cuốn, nhưng không cuốn nào giống như cuốn CHA VÀ CON. Tôi từng ép người cha tội nghiệp của tôi đọc nó. Ông đã qua đời; nếu không tôi hẳn sẽ xin ông tha thứ cho tôi. Tại sao tôi đã ép ông đọc cuốn sách đó? Đó là cách duy nhất để ông hiểu khoảng trống giữ ông và tôi. Nhưng ông thực sự là một người đàn ông tuyệt diệu; ông đã đọc lại nó nhiều lần chỉ vì tôi đã nói. Không phải ông đã đọc nó một lần mà là nhiều lần. Và không chỉ ông đã đọc cuốn sách mà khoảng trống giữa ông và tôi đã được bắc cầu. Chúng tôi không còn là cha và con nữa. Mối quan hệ xấu xí cha và con trai, mẹ và con gái đó và vân vân, ít nhất với tôi, cha tôi đã bỏ rơi điều đó, chúng tôi đã trở thành những người bạn. Với chính cha bạn, hoặc với chính con trai bạn, việc trở thành những người bạn là điều khó; toàn bộ lợi ích là cho ông chứ không phải cho tôi.

Cuốn sách CHA VÀ CON của Turgenev nên được mọi người đọc, bởi vì mọi người đều bị vướng vào một dạng quan hệ nào đó – cha và con trai, chồng và vợ, anh trai và em gái… đúng, nó tạo ra bi kịch. Theo từ điển của tôi thì toàn bộ vấn đề ‘gia đình’ nên có nghĩa là ‘bi kịch’. Và mọi người vẫn còn đang giả vờ, “Tuyệt đẹp làm sao…” Mọi người đang giả vờ.

Có vẻ như tôi bị bao vây bởi những người Nga. Cuốn NGƯỜI MẸ của Maxim Gorky. Tôi không thích Gorky; ông ấy là một người cộng sản, và tôi ghét những người cộng sản. Khi tôi ghét, tôi đơn giản ghét, nhưng cuốn NGƯỜI MẸ, mặc dù nó được viết bởi Maxim Gorky, tôi vẫn yêu nó. Tôi đã yêu nó suốt cuộc đời mình. Tôi có rất nhiều ấn bản đó đến mức cha tôi từng nói, “Con bị điên sao? Một bản là đủ, và con không ngừng đặt mua thêm! Cha liên tục nhìn thấy những gói bưu kiện, và đó không là gì khác ngoài cuốn NGƯỜI MẸ của Maxim Gorky. Con bị điên hay sao?”

Tôi đã nói với ông, “Đúng, liên quan đến cuốn NGƯỜI MẸ của Gorky thì con là kẻ điên, hoàn toàn điên.”

Khi tôi nhìn thấy mẹ ruột của tôi, tôi nhớ đến Gorky. Gorky phải được tính đến như là người nghệ sĩ tầm cỡ thế giới. Đặc biệt trong cuốn NGƯỜI MẸ, ông ấy đạt tới đỉnh cao nhất của nghệ thuật viết. Không có ai trước đó và không có ai sau đó… ông ấy giống như đỉnh Hymalaya. Cuốn NGƯỜI MẸ là để nghiên cứu, và nghiên cứu đi nghiên cứu lại; chỉ có thế, dần dần nó thấm vào bạn. Thế rồi dần dần bạn bắt đầu cảm nhận nó. Đúng, đó là từ: cảm nhận – không nghĩ, không đọc, mà cảm nhận. Bạn bắt đầu chạm vào nó, nó bắt đầu chạm vào bạn. Nó trở nên sống động. Thế rồi nó không còn là cuốn sách nữa, mà là con người… một người.

NHỮNG GHI CHÉP DƯỚI TẦNG HẦM của Fyodor Dostoevsky là một cuốn sách rất kỳ lạ, kỳ lạ như con người đó. Chỉ là những ghi chép, vẻ bề ngoài chúng không có gì liên quan đến nhau, nhưng thực ra lại liên hệ với mạch ngầm sống động. Nó phải được thiền. Tôi không thể nói bất kỳ điều gì hơn điều này. Đó là một trong những tác phẩm nghệ thuật lớn đã bị lãng quên. Có vẻ như không có ai chú ý đến nó, vì lý do đơn giản là nó không phải là tiểu thuyết, chỉ là những ghi chép, và có vẻ như chúng không liên quan với những người không thiền. Nhưng với các môn đệ của tôi thì nó có thể vô cùng ý nghĩa; họ có thể tìm thấy kho báu ẩn giấu bên trong nó.

Fyodor Dostoevsky là một người rất đặc biệt – ông là một thiên tài. Nếu phải quyết định mười cuốn tiểu thuyết vĩ đại nhất của mọi ngôn ngữ trên trên thế giới, thì sẽ phải chọn ít nhất ba cuốn tiểu thuyết của Dostoevsky trong mười cuốn đó. 

Sự thấu hiểu của ông đối với con người và những rắc rối của họ còn sâu sắc hơn cái gọi là các nhà phân tâm học của bạn, và có những thời điểm ông ấy đạt tới những đỉnh cao của các nhà huyền môn vĩ đại. Nhưng ông lại là một tâm hồn bệnh tật; chính ông lại là một ca bệnh tâm lý.

Tất cả thứ ông ấy cần là lòng thương cảm, bởi vì ông đã sống trong đau khổ, tuyệt đối đau khổ.Ông ấy không bao giờ biết đến một khoảnh khắc của niềm vui; ông ấy sống trong tuyệt đối thống khổ, tội lỗi.Nhưng dẫu vậy, ông vẫn viết, có lẽ là những tác phẩm tốt nhất trong toàn bộ nền văn học thế giới. ANH EM NHÀ KARAMAZOV quá vĩ đại bởi những sự thấu suốt của nó, đến mức Kinh Thánh hay GITA không thể cạnh tranh với nó.

Và đây là một thực tế kỳ lạ về ông: ông viết những thấu hiểu, thấu suốt đó cứ như ông bị chiếm hữu, và chính ông lại đang sống trong địa ngục. Tự ông đã tạo ra nó.Ông không bao giờ yêu một ai, ông không bao giờ được ai yêu.Ông không bao giờ biết rằng lại có một cái gì đó như là tiếng cười; ông ấy nghiêm trọng một cách bệnh hoạn.Tôi không nhìn thấy rằng ông từng cảm nhận một thời điểm phúc lạc. Không có ai trong toàn bộ lịch sử loài người lại quá bệnh tật, và lại có cái nhìn quá rõ ràng về mọi vấn đề như vậy. Ông là một người điên có phương pháp.

Trong tác phẩm của mình Dostoevsky đã viết, “Trong đau khổ tìm kiếm hạnh phúc.” Phát biểu đó sẽ thu hút nhiều người, bởi vì nhiều người đang đau khổ, và con người có thể chịu đựng đau khổ chỉ nếu người ta liên tục tìm kiếm hạnh phúc; nếu không phải ngày nay thì ngày may, hoặc sau ngày mai. Đau khổ có thể được chịu được chỉ thông qua hy vọng. Thế rồi con người có thể chịu đựng cả cuộc đời mình chỉ để đi tìm hạnh phúc.

Con người không nên tìm kiếm hạnh phúc; con người nên tìm các nguyên nhân gây đau khổ, bởi vì đó là cách duy nhất thoát khỏi đau khổ.Và thời điểm bạn thoát khỏi đau khổ thì có hạnh phúc.Hạnh phúc không phải là một cái gì đó mà bạn phải chờ đợi.Bạn có thể chờ đến vô hạn và hạnh phúc sẽ không bao giờ đến với bạn, nếu bạn không tận trừ các nguyên nhân gây đau khổ.

Tôi sẽ không đồng ý với phát biểu đó. Đừng lãng phí thời gian của bạn vì hạnh phúc; đó không phải là công việc của bạn.Bạn đang chịu đựng đau khổ; đau khổ là trạng thái của bạn.Hãy nhìn xem cái gì đang gây ra nó – ghen tức, giận dữ, cảm giác thấp kém – cái gì đang gây ra dau khổ?

Và điều ma thuật là ở chỗ: nếu bạn có thể đi sâu vào đau khổ của bạn như là thiền, quan sát tới tận cội rễ sâu nhất của nó, chỉ thông qua quan sát, nó biến mất; và nếu nó đang không biến đi, điều đó có nghĩa bạn đang không quan sát đủ sâu.

Cho nên đó là một quá trình rất đơn giản với một tiêu chuẩn: nếu sự quan sát của bạn đủ sâu… giống như bạn nhổ cây lên và nhìn vào rễ của nó, nó chết, bởi vì rễ bên ngoài đất thì không thể sống. Ánh sáng là cái chết của nó.

Đau khổ có thể tồn tại chỉ nếu những nguyên nhân gốc rễ của nó vẫn trong vô thức bạn. Nếu bạn đi sâu hơn để tìm kiếm rễ, thời điểm bạn trở nên ý thức về căn nguyên gốc rễ của đau khổ thì đau khổ biến mất. Sự biến mất của đau khổ là cái bạn gọi là hạnh phúc.

Hạnh phúc không phải được tìm ra ở nơi nào đó; nó luôn cùng bạn, nhưng bóng mây đau khổ lại che phủ nó.Hạnh phúc là bản chất bạn.

Nói điều đó bởi hai câu: với đau khổ bạn phải rất nỗ lực, với hạnh phúc bạn không phải có bất kỳ nỗ lực nào. Hãy dừng nỗ lực gây ra đau khổ.

Thực tế, mọi thứ có giá trị đích thực đều đạt được bởi thư giãn, tĩnh lặng, vui vẻ.

Ông ấy đã mệt mỏi và chán chường với cuộc sống. Trong cuốn sách hay nhất của mình, ANH EM NHÀ KARAMAZOV, một trong những nhân vật, Ivan Karamazov đưa ra một tuyên bố rất ý nghĩa. Có lẽ chính Dostoevsky nói thông qua nhân vật đó.

Ivan Karamazov nói, “Nếu có một Thượng đế và tôi gặp ngài, tôi sẽ trả lại ngài giấy chứng nhận và hỏi ngài, ‘Tại sao ngài trao cuộc sống cho tôi mà không hỏi tôi? Ngài có quyền gì? Tôi muốn trả lại ngài giấy chứng nhận.’” Đây là một bản năng tự sát.

Ông ấy đã sống rất đau khổ và luôn luôn viết rằng tồn tại không có ý nghĩa gì, rằng nó không có gì quan trọng, rằng đó là tình cờ, rằng không có gì để tìm kiếm - không sự thật, không tình yêu, không niềm vui.

Tất cả những kết luận của ông đều sai. Nhưng con người đó lại là một thiên tài vĩ đại, một khả năng phi thường. Thậm chí nếu viết những điều đó là sai, thì ông cũng viết với một nghệ thuật, một vẻ đẹp phi thường đến mức hàng triệu người đã bị ảnh hưởng bởi ông.

Sự nguy hiểm là: những câu văn có thể đẹp và thông điệp có thể độc hại, rất độc hại. Những thấu hiểu của ông rất sâu sắc - chúng luôn sâu sắc - để nhận ra nhiều đau đớn, nhiều khổ đau trong cuộc đời.Ông đã chứng tỏ trong tất cả các tác phẩm của mình rằng cuộc đời là một bài thực hành tuyệt đối phù phiếm.Ông đã ảnh hưởng đến phong trào triết học cùng thời về thuyết hiện sinh, và ông đã trở thành một người tiên phong.

Tôi yêu ông nhưng cũng cảm thấy buồn và hối tiếc cho ông. Ông là một con người đã có thể nhảy múa, đã có thể yêu, đã có thể sống mãnh liệt với tính toàn vẹn sâu sắc. Nhưng ông đã phụng sự cái chết hơn là cuộc sống.Đọc ông - không có gì hay hơn để đọc - nhưng nên nhớ rằng bạn đang đọc một người bệnh tâm thần, một người bệnh nặng, không thể chữa.Toàn bộ tác phẩm của ông chỉ là đêm đen mà không biết đến bình minh.


Về tác giả

Advertisement

Post a Comment

 
Top